Hãy đăng nhập hoặc đăng kí để hưởng nhiều quyền lợi hơn !
Đăng nhâp để vào forum nhanh hơn !!
Welcome to Naruto Vietnames Fan Club !!
Forum chạy tốt nhất trên Firefox 3.5 và IE 8
Độ phân giải màn hình là 1024x768 px.
Đơn giản và tiện lợi và chỉ mất 5s !!
Fic title: Định mệnh Author: Thỏ ngọc Disclaimer: Các nhân vật trong tác phẩm này đều không thuộc về tôi mà thuộc về Kishimoto-sensei. Riêng các nhân vật tôi thêm vào thì đơn nhiên thuộc sỡ hữu của tôi Rating: 14+ Paring: Tất nhiên là sasusaku, tôi chỉ thích mỗi couple này mà thôi. Ngoài ra sẽ có các nhân vật khác trong naruto Status: Chưa hoàn thành Notes: Tính cách của các nhân vật có lẽ sẽ khác vì như thế mới thoãi mãn được trí tưởng tượng của tôi. Tình tiết fic tùy thuộc vào cảm hứng sáng tác và tôi được quyền thêm mắm, muối vào để nó hấp dẫn hơn. Summary: Đây là một chuyện tình vượt không gian và thời gian. Nó bắt đầu vào một buổi sáng mùa xuân rất đẹp và...muốn biết thì tự xem nhá!^.^
----------------------------------------
Chap 1:cuộc sống
.... ... Vượt qua cả không gian và thời gian Ánh sáng và bóng tối Định mệnh đã mang nàng đến cho ta Nàng là ánh sáng chiếu rọi bóng tối trong tâm hồn ta Là thiên thần cứu rỗi tội lỗi trong trái tim ta Nàng thuộc về ta và chúng ta thuộc về nhau Trái tim ta sẽ mãi mãi thuộc về nàng mà thôi... ... ....
Phố Haido, Tokyo, Nhật Bản
- Con đi đây ạ!
Một cô bé khoảng chừng 15 tuổi đang vụt chạy ra khỏi ngôi nhà phía cuối góc phố. Ngôi nhà xinh xắn với những bức tường được phủ một màu vàng nắng rất đẹp. Trước nhà, hai cây anh đào đang nở rộ, những bông hoa đã hé mở như khoe sắc hồng của chúng dưới ánh nắng sớm vàng nhẹ. Những cánh hoa anh đào mỏng manh bay bay trong gió tạo nên một khung cảnh thật đẹp.
Từ trong nhà, một người phụ nữ khoảng ngoài 30 bước ra và nhìn theo cô bé bằng một ánh mắt thật dịu dàng. Bà luôn cầu chúc những điều tốt đẹp sẽ đến với cô con gái bé bỏng của mình.
----- Dọc hai bên phố, hai hàng cây anh đào đang nhuốm cho con phố này một màu hồng thật đẹp. Cũng phải, cây cối chỉ chờ đến mùa xuân để chúng được cởi bỏ chiếc áo xấu xí bấy lâu nay và khoát lên mình một chiếc áo xanh mới. Anh đào cũng vậy, chúng cũng chỉ chờ đến khoảnh khắc này để được thỏa sức khoe những bông hoa sắc hồng cho tất cả mọi người được chiêm ngưỡng, làm đẹp thêm cho cuộc sống.
Trước vẻ đẹp của những bông hoa anh đào, cô bé đang vội vã chạy đến trường vì sợ trễ học cũng phải dừng lại ngắm. Gió khẽ đưa những cánh hoa mong manh bay nhẹ trong không trung. Cô bé đưa đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình lên hứng những cánh hoa mỏng manh đó. Đôi mắt màu lục bảo tuyệt đẹp ngước nhìn lên để ngắm những tán hoa anh đào đang nở rộ, ánh nắng chiếu xuyên qua đáy mắt ánh lên một tia nhìn thích thú. Gió nghịch ngợm khẽ hất tung những lọn tóc màu hoa đào.
- Đẹp thật!
Cô bé nói với một nụ cười đẹp trên môi. Mọi người trong phố thường nói cô bé rất giống hoa anh đào. Từ cái tên, vẻ ngoài cho đến tính cách. Vừa xinh đẹp, trong sáng và mỏng manh, vừa mạnh mẽ ,kiên cường. Rồi như chợt nhớ ra một điều gì đó, cô bé lại vội vã chạy đi, để lại những cánh hoa anh đào vẫn mãi rơi trong gió...
----- Trường Trung học Idol
Từ đằng xa, cô bé tất tả chạy tới . Nét mặt đầy vẻ lo lắng và có phần tức giận. Thậm chí cô bé có thể nghe rõ tiếng lầm bầm của mình:
- Chết thật!Sao lại đứng ngắm hoa lâu như vậy chứ, sắp trễ học rồi!
Khuôn mặt đỏ ửng với những giọt mồ hôi lấm tấm cho thấy cô bé đã phải dùng hết sức lực chạy tới trường để không bị trễ học. May mắn là khi chuông vào lớp vừa reo thì cô bé cũng kịp chạy qua cổng trường trước khi cửa đóng lại.
Với bộ dạng thê thảm vì lúc nãy chạy quá nhanh đã dẫm phải một vũng nước. Cô bé cố gắng chạy thật nhanh vào lớp và rất may là sensei vẫn chưa vào.
- May quá, kịp rồi!
Thở phù một cái như trút được gánh nặng. cô bé vội bước về phía bàn của mình và ngồi yên tại đó cho tới khi hết tiết 2.
----- Reeeeeeeeeeeeeeeeeng
- Chúng ta học tới đây thôi, chúc các em ăn trưa ngon miệng.
- Chúc sensei ăn trưa ngon miệng ạh!!
Hết tiết 2, các học sinh lần lượt ra khỏi lớp để xuống nhà ăn, một số học sinh thì lại mệt mỏi úp mặt xuống bàn tỏ vẻ không quan tâm.
Một cô bé đang nhìn về phía cô bé đi trễ lúc nãy-hiện giờ cũng đang úp mặt xuống bàn bằng ánh nhìn tóe lửa. Cô bé vội đi đến chỗ cô bé đi trễ.
- HARUNO SAKURAAAAA!!!Cậu đã nói sẽ cho tớ mượn vở bài tập, vậy mà tại sao sáng nay lại đến trễ như vậy hả?
Cô bé tóc vàng xinh xắn đang đứng trước mặt Sakura la lớn. Đôi mắt màu đại dương ánh lên một tia nhìn giận dữ. Rõ ràng là cô bé đang rất tức giận vì cô bạn của mình đã không giữ lời hứa.
Sakura uể oải nhổm dậy nhìn cô nàng với ánh mắt hối lỗi:
- Hinako, tớ xin lỗi. Vì tối qua tớ thức khuya làm bài tập nên.....cậu tha lỗi cho tớ nhé!
Bằng cái nháy mắt tinh nghịch và nụ cười dễ thương nhất có thể. Sakura đang cố gắng làm Hinako - cô bạn thân nhất của mình nguôi giận và hình như đã thành công mĩ mãn. Nhận được cái nháy mắt và nụ cười thật-sự-rất-dễ-thương của Sakura, quả bóng tức giận trong đầu Hinako đã bị nó làm cho xẹp lép. Hinako tự rủa thầm trong bụng là tại sao lại không thể ghét được cô bạn này và tại sao lại có thể trở thành bạn thân của cô nàng tinh quái này được.
- Tha cho cậu đấy Sakura, tớ chẳng dư hơi để giận cậu đâu. Nhưng cậu nên chú ý đến sức khỏe của cậu đấy!Học sinh gương mẫu mà lại đi trễ thế àh!Lần sau còn đi trễ nữa thì biết tay tớ.
- Biết rồi, biết rồi mà!Cảm ơn cậu Hinako!
Mỉm cười tinh nghịch, Sakura đang cố gắng làm xiêu lòng cô bạn khó tính của mình một lần nữa và bất ngờ nhận được ánh mắt gian xảo của Hinako.
- Nhưng bù lại hôm nay cậu phải đãi tớ ăn !
Đáy mắt Sakura bỗng ánh lên một tia nhìn ngạc nhiên nhưng rồi lại vui thích sau đó. Không ngờ cô bạn Hinako cũng biết tính toán ra phếch. Nhưng tốt nhất là nên chiều cô bạn này vì nếu không cô nàng sẽ giận và hét toán lên mất.
- Được rồi Hinako, hôm nay tớ sẽ đãi cậu.
- Vậy thì nhanh lên, tớ sắp chết đói rồi này!
Nói xong, Hinako vội kéo tay Sakura và lôi cô bé ra khỏi bàn rồi chạy nhanh về phía nhà ăn. Sakura theo sau với nụ cười tuyệt đẹp mà bất cứ tên con trai nào trong thấy cũng sẽ chết-mê-chết-mệt!
Nhưng ai có ngờ được là cô nàng tinh nghịch và đi trễ hôm nay lại chính là "Đương kim Hoa khôi năm I của trường trung học Idol" đâu. Dù bây giờ có hỏi toàn bộ học sinh trường Idol hay các học sinh trường khác thì ai nấy đều biết đến cái tên Haruno Sakura. Được biết đến là một học sinh xuất sắc toàn diện, là một người gương mẫu và luôn được mọi người yêu mến bởi tính cách vừa tốt bụng, vừa tinh quái của mình. Sakura và Hinako được xem là cặp "ác chủ bài" của trường Idol vì thành tích học tập đáng nể của cả hai.
Không chỉ vậy, Sakura còn nổi tiếng bởi vẻ ngoài hết-sức-dễ-thương của mình. Khuôn mặt trái xoan xinh xắn, mái tóc dài màu hoa đào, đôi mắt màu ngọc lục bảo tuyệt đẹp và làn da trắng hồng. Chỉ cần bấy nhiêu đó thôi cũng đủ đề Sakura giành lấy ngôi vị Hoa khôi của trường.
Nhưng những người xinh đẹp và tài năng thì thường bị nhiều người ganh ghét. Sakura cũng không phải ngoại lệ. Có lần cô bé cũng đã bị một đám côn đồ chặn đường . Nhưng thật không may cho đám côn đồ đó và thật tiếc cho kẻ chủ mưu vì đã không biết đến một Haruno Sakura từng đoạt giải Xuất sắc Không Chủ Đạo môn karate thời cấp II . Kết quả là đám côn đồ đó đã bị đánh cho một trận tơi tả và từ đó không tên nào dám thuê người đánh lén Sakura nữa.
--------
Reeeeeeeeeng
- Hôm nay các em học tới đây thôi. Về nhà nhớ chuẩn bị bài đấy!
- Vâng!Chúng em chào sensei ạh!!!!!!
Kết thúc một ngày học tập mệt mỏi. Ai nấy đều muốn mau chóng về nhà để được nghỉ ngơi và nạp thêm năng lượng. Học sinh lũ lượt ra về, mỗi người đều theo đuổi một ý nghĩ của riêng mình. Những nhóm bạn tụ tập với nhau nói chuyện rôm rả, những người có đôi có cặp thì tay trong tay và cố tìm cho mình một không gian riêng biệt, còn những người cô đơn thì thường đứng lặng nhìn dòng người qua lại hay thỉnh thoảng ngước nhìn bầu trời để ngắm buổi hoàng hôn tuyệt đẹp.
- Ngày mai không được đi trễ đấy!
Hinako quay lại nhìn Sakura trước khi bước lên xe nơi có người bảo vệ đã mở cửa xe sẵn và đang chờ cô chủ nhỏ của mình.
- Cậu đừng lo!Nếu ngày mai tớ đi trễ thì tớ sẽ lại đãi cậu ăn.
- Nhớ đấy nhé!
Mỉm cười tinh nghịch, Sakura gật đầu. Hinako cũng mỉm cười và bước lên xe. Ngồi trong xe, Hinako vẫy tay chào cô bạn của mình và Sakura cũng vậy. Cô bé vẫy tay mãi cho đến khi chiếc xe đã hòa vào dòng người nhộn nhịp trên đường.
Có những lúc tưởng chừng rất bình thường Và rất quen thuộc đối với ta...
Ta cứ ngỡ rằng Ngày mai Lại sẽ tiếp tục cuộc sống của mình Và được gặp lại tất cả mọi người...
Nhưng định mệnh vốn thích trêu chọc người khác Ta không thể ngờ Hôm nay Lại là ngày cuối cùng được gặp mọi người...
-------
Sakura thơ thẩn đi trên con đường về nhà quen thuộc. Vừa đi vừa ngân nga câu hát:
- Mùa xuân mùa xuân đã đến Cho hoa anh đào nở rộ trong sắc xuân Đem phép màu làm đẹp cho cuộc sống Đem bao niềm vui hạnh phúc đến cho mọi người
Tiếng hát trong trẻo vang lên. Làm cho cảnh vật xung quanh bỗng tươi đẹp hơn bao giờ hết. Lòng người ấm lại và dâng trào một cảm xúc khó tả. Hoàng hôn thật đẹp nhưng hôm nay lại mang một sắc đỏ ghê rợn người, như báo hiệu một điều không may sắp xảy ra...
Sakura thật sự rất muốn về nhà ngay lúc này, cô bé bước thật nhanh trên con đường về nhà và không hiểu sao lại thấy lạnh sống lưng. Chút ánh sáng cuối cùng của mặt trời chiếu rọi, bóng của Sakura in hình xuống mặt đất trong thật đơn độc. Hôm nay trời tối nhanh một cách bất thường, chẳng mấy chốc con đường về nhà đã vắng tanh và tối mịt. Điều này làm Sakura cảm thấy hơi sợ, nhưng cô bé đâu phải người nhát gan và Sakura cố gắng bước nhanh hơn nữa để mau về tới nhà.
Nhưng ta vốn đâu biết trước được tương lai...
Gió bỗng nhiên thổi mạnh. Lá cây rụng và cánh hoa anh đào bay tứ tung quất vào mặt Sakura làm cô bé khó di chuyển hơn. Mây đen bỗng kéo đến vần vũ trên bầu trời và Sakura có thể nhận ra điều bất thường đó.
"Có lẽ trời sắp có bão". Sakura nghĩ thầm trong bụng và cố gắng bước đi trong khi gió đang quật mạnh vào người. Bỗng nhiên trước mặt Sakura xuất hiện một đám mây đen lớn. Đám mây từ từ cuộn tròn lại ở giữa hồng tâm rồi tạo thành một cái lỗ đen hun hút. Sakura thật sự rất bất ngờ vì không tin nổi vào chuyện đang diễn ra trước mắt mình và dám cá là nếu ngày mai cô bé đem chuyện này kể cho Hinako nghe thì chắc chắn sẽ bị Hinako bảo là cô bé đang biạ đặt mất.
Bỗng nhiên từ cái lỗ đen đó có một sức hút rất mạnh hút tất cả mọi thứ vào. Lá cây , cành cây , hoa anh đào hay kể cả những vỏ lon trên đường đều bị nó hút vào. Đơn nhiên Sakura sẽ phải chịu chung số phận, cô bé cố bám vào cái cây gần đó với nét mặt đấy sợ hãi. Trong những cố gắng cuối cùng níu giữ lấy cái cây, Sakura cố hét lên cầu cứu nhưng dường như chẳng có ai nghe thấy. Bàn tay cuối cùng nắm lấy cái cây cũng bị buông ra vì lực hút của hố đen quá lớn. Cả thân người của Sakura bị hút vào cái hố đen vô tận.
- Khoooong!!!AAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!
Tiếng hét của Sakura như chìm lẫn vào âm thanh của gió bấc. Cái lỗ đen từ từ đóng lại và rồi tan biến hẳn. Gió ngày càng thổi mạnh hơn và theo sau đó là cơn mưa dông tầm tã. Mọi thứ chìm vào màn mưa trắng xóa, tĩnh mịch và u uất. Như chưa hề có chuyện gì xảy ra......
End chap 1
9/2/2012, 8:55 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 194
Tổng số bài gửi: 66
Ox/Bx: Độc thân
Status: Chủ nghĩa độc thân muôn năm!!!!
Được Cảm Ơn: 19
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
thưạc ra trong lớp thỏ học văn cũng được được, có phần nhỉn hơn các bạn khác chút xíu , nhưng đôi khi lại thấy seo mà mình dốt văn thế không biết?
mà bạn của minato định viết một fic thiệt hả? mình ủng hộ đấy, chỉ cần có niềm đam mê và một chút xíu máu văn chương là ok, viết những gì mình nghĩ, như thế sẽ tạo nên sự khác biệt
12/2/2012, 1:29 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 427
Tổng số bài gửi: 246
Ox/Bx: Độc thân
Status: học, học nữa, học mãi.... càng học lại càng ngu :))
Được Cảm Ơn: 11
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
đọc fic của thỏ làm tớ cũng mún viết fic Nhưng mà văn dốt võ dát lại còn mắc cái lười và chả có ý tưởng gì tớ đọc chap mới rùi, hay lắm Cố gắng thỏ nhé
12/2/2012, 1:38 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 624
Tổng số bài gửi: 237
Ox/Bx: Độc thân
Status: học-học nữa-học mãi
Được Cảm Ơn: 6
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
hay lém đó thỏ ah mà cậu giỏi văn từ nhỏ hay đi học thêm thế
13/2/2012, 2:49 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 194
Tổng số bài gửi: 66
Ox/Bx: Độc thân
Status: Chủ nghĩa độc thân muôn năm!!!!
Được Cảm Ơn: 19
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
@minari: tks minari nhìu, thỏ sẽ cố gắng viết nhanh gọn lẹ lun @babyiloveyou: hehe, từ đó tới giờ thỏ không có đi học thêm văn đâu, lên lớp kt ngồi xuống là văn chương từ đâu nó tuôn ra ào ào à , thỏ nói xạo là thành..thỏ con hehe
tiếp chap 12 nhá mấy u:D
Doanh trại huấn luyện binh sĩ, ngoại ô kinh thành Konoha.
- Hoàng thượng giá lâm!!!!!!
Binh lính giòn giã hô to khi thấy Sasuke cưỡi ngựa phi nước đại về phía doanh trại, binh lính mau chóng mở cổng và tập hợp ngay thành đội ngũ nghiêm chỉnh để đón tiếp hoàng đế. Cả một toán lính đang luyện tập đằng kia cũng phải dừng ngay mọi thứ lại để thi lễ trước Sasuke. Họ mặc quân phục bằng vải màu đỏ nâu sẫm thô sơ, gọn gàng, rất thích hợp để luyện tập võ nghệ, chiến đấu. Ai nấy đều thân hình cao to, vạm vỡ, khuôn mặt sắc cạnh, đôi mắt cương quyết hướng thẳng luôn tràn đầy tinh thần trách nhiệm. Đó là những người lính của quân đội hỏa quốc, thề trung quân báo quốc, không bao giờ phản bội.
- Thánh thượng giá đáo!!!
Quân sĩ đồng loạt quỳ xuống, hô vang lên khi Sasuke vừa mới bước xuống ngựa, khí thế của bậc đế vương vẫn không hề giảm xúc, mà ngược lại hoàng đế lại càng được nhiều binh sĩ quy phục hơn bởi tài năng, sự tàn bạo trong cách làm chủ quân đội của chàng. Nhưng điều đó cũng làm vài người căm ghét, nội chiến triều đình là không thể tránh khỏi
Sasuke nhìn lướt qua toàn bộ binh sĩ của mình, ánh mắt mã não vẫn đanh thép, gương mặt lạnh lùng của chàng thoáng nét hài lòng. Khẽ gật đầu, Sasuke miễn lễ cho tất cả trước khi hướng ánh mắt về phía các tướng quân của mình.
Khi tất cả các binh sĩ đã đứng dậy và trở về trạng thái bình thường thì họ mới để ý thấy cái người mà hoàng đế đã đưa đến đây và cùng đi chung trên một con ngựa. Nhìn bộ y phục của nàng ta thì đoán chắc là cung nữ trong cung, nhưng ai cũng mắt tròn mắt dẹt, không hiểu sao Sasuke lại đưa một cung nữ tới đây. Nghĩ thì nghĩ nhưng chả ai dám xì xào lời nào cả.
Và nữ nhân được hoàng đế đưa đến, tức Sakura của chúng ta hiện đang ngồi trên ngựa mà chả dám động đậy hay nói gì. Gương mặt nàng giờ đã trắng bệch, mồ hôi nhễ nhãi trên trán, trái ngược hẳn với một Sakura gương mặt thanh tú và làn da màu đào xinh xắn. Nàng dù tức đến đâu cũng không thể hiện ra bên ngoài, gương mặt nàng nhăn nhó khó chịu, rủa thầm trong bụng:
" Đáng ghét, hắn muốn trừng phạt mình đây mà nên mới phi ngựa nhanh như thế, báo hại mình bị sốc muốn chết. Mình thề rằng bằng bất cứ giá nào, sẽ không bao giờ đi ngựa chung với hắn ta nữa".
Sakura quắt mắt nhìn về phía Sasuke hình viên đạn, trông như muốn bay lại đấm cho chàng một phát vậy. Đến khi bình tĩnh hơn, nàng mới để ý thấy ánh mắt của các binh sĩ đang nhìn soi mói vào mình và Sakura thực sự chả thích chuyện này tí nào, nàng quay mặt đi lảng tránh tất cả. Nhờ thế, Sakura mới có thể quan sát hết toàn cảnh nơi mà mình đang đứng.
Đây là một doanh trại với các lều được bố trí xung quanh, bên trái có một cái lều rất lớn, ở giữa là khoảng đất rộng có đặt rất nhiều cây gỗ dài một cách trật tự, có lẽ là dùng để luyện tập. Bao quanh nơi này là một hàng rào gỗ cao ngất rất kiên cố chứ không giống như doanh trại lúc mà nàng vừa đến đây. Tất nhiên, tấm bạc trước cửa lều đều có cờ hiệu của hỏa quốc - hình ngọn lửa đen trên nền đỏ.
Tất cả binh lính ở đây đều không mặc áo giáp như khi chiến đấu mà chỉ mặc bộ quân phục đơn giản đồng loạt màu đỏ nâu sẫm, trừ một vài người có y phục nhìn chỉnh chu hơn và màu sắc cũng khác nhau, có lẽ đó là những tướng quân hoặc người có chức vụ cao. Và khi Sakura nhìn về hướng của họ thì nàng chợt giật mình, bất ngờ khi thấy Naruto cũng có mặt ở đó, chàng tiến lại gần cổng, nổi bật với mái tóc vàng đang phản chiếu dưới ánh nắng mà không-còn-gì-nổi-bật hơn nữa.
Nhưng không chỉ có Naruto, bên cạnh chàng còn có hai người khác, một nam một nữ. Người nữ với gương mặt thanh tú, mái tóc nâu được vấn cao hai búi, cặp mắt màu nâu sữa to tròn đang nhìn sang người bên cạnh, miệng nói vài điều gì đó. Không giống những tiểu thư khuê cát khác luôn mặc trên người những bộ váy áo đắt tiền và cầu kì, nàng vận bộ y phục đơn giản và gọn gàng hết mực, trông khá giống với Naruto và người đi bên cạnh nhưng cũng không làm mất đi vẻ thiếu nữ của nàng.
Người còn lại là một nam nhân với vóc dáng cao lớn, khuôn mặt đanh thép và lạnh lùng chẳng thua gì Sasuke, mái tóc đen nhánh dài được buột hờ phía đuôi. Nhưng đặc biệt hơn, là chàng mang một đôi mắt bạc như ánh trăng khuyết, tưởng như có thể nhìn thấu mọi cảm xúc của người khác vậy. Và lạ lùng hơn một chỗ là phong cách của chàng ta cũng chẳng khác gì Sasuke, dù nữ nhân đi bên cạnh nói vài lời thì chàng ta cũng không quan tâm là mấy.
" Tck tck, thật thú vị khi nàng ta có mặt ở đây."
Naruto nở một nụ cười ma mị, nét mặt bỗng trở nên vui vẻ lạ thường, ánh mắt xanh biển lấp lánh ánh nắng rộ lên một điều gì đó rất phấn khích. Làm cho cô gái đi bên cạnh cũng phải quay sang nhìn đầy thắc mắc.
- Không hiểu sao hôm nay Naruto-san lại vui vẻ thế nhỉ?
Nàng cất tiếng châm chọc, giọng nói trong trẻo như tiếng phong linh kêu. Naruto chỉ nhìn nàng rồi cười nửa miệng vẻ bí ẩn, mắt vẫn hướng về Sakura không rời.
- Chẳng có gì, chỉ là ta vừa mới phát hiện ra một vật rất thú vị thôi, Tenten.
Câu nói của Naruto chỉ càng làm Tenten cảm thấy khó hiểu hơn và làm Neji - người đi bên cạnh Tenten từ nãy đến giờ cũng phải chú ý. Chàng hiểu rõ con người Naruto, thứ gì cậu ta đã không hứng thú thì sẽ chẳng bao giờ để tâm đến. Cả hai người cùng nhau nhìn theo ánh mắt của Naruto và đã phát hiện ra...thứ mà Naruto quan tâm.
Tenten chỉ tròn mắt nhìn theo rồi lại nhìn Naruto, nàng chợt phì cười một cách trẻ con.
Neji thì thở dài một tiếng vẻ khó chịu, quá nửa chàng đã biết tại sao cậu ta lại tỏ ra vui vẻ đến thế. Quả đúng là người nổi tiếng đào hoa thì khó mà bỏ qua con mồi béo bở như vậy.
Và tất nhiên, Sakura cũng không thể tránh khỏi cái nhìn nghi hoặc của ba người họ. Naruto thì nhìn nàng cười ẩn ý, dường như rất thích thú khi thấy nàng ở đây. Còn Tenten thì khác, nàng lại nhìn Sakura bằng ánh mắt ngạc nhiên và có phần thú vị, tựa hồ nàng là sinh vật chưa-được-phát-hiện ở đây vậy. Nhưng đáng sợ hơn cả, đó là Neji đang nhìn nàng bằng ánh mắt sắc bén, nghi kị và có phần hăm dọa. Bất giác khiến Sakura rùng mình.
Khi sắc mặt đã khá hơn, Sakura vội vàng nhảy xuống ngựa. Ở thế giới hiện tại, việc đó không khó lắm đối với nàng nhưng ở đây thì hoàn toàn ngược lại, cái váy áo lùm xùm này làm Sakura thực sự rất vất vả mới nhảy xuống được. Nàng chỉ làm mặt giận, nghĩ thầm trong bụng:
" Đồ xấu tính! Hắn ta chẳng ga-lăng tí nào cả."
- Thật tốt khi ngài đã đến đây đã đến đây, Sasuke-sama..
Naruto mở lời, thi thoảng khẽ liếc nhìn sang vật-thú-vị đang đứng phía sau Sasuke, buồn cười khi thấy nàng ta nhìn ngược lại chàng bằng con mắt hình viên đạn tức giận.
Sasuke nhìn thấy rõ và chàng hiểu ánh mắt của Naruto đang nhìn về phía ai. Bất giác, chàng nhíu mày, khẽ siết chặt nắm đấm, trong lòng cảm thấy như có cái gì đó đè chặt trái tim mình, có chút khó chịu hay đúng hơn là một sự phẫn nộ đang dâng trào. Dù biết, Sakura là cô gái mà Naruto yêu thích và hai người họ cũng đã từng hôn nhau trước đây, nhưng Sasuke cũng không thể nào ngăn được cảm xúc trong tim, hụt hẫng, tức giận và cảm giác thất vọng thoáng qua.
Có lẽ
Nụ hôn đó
Đã không còn trong kí ức của nàng nữa
Hướng mắt về phía ba người thân cận đứng trước mặt mình, nét mặt lạnh lùng bỗng thoáng một nét khó chịu nhưng lại pha chút thích thú. Có lẽ chỉ có Naruto mới dám xưng hô với hoàng đế như vậy, cách nói chuyện của cậu ta vẫn không thay đổi gì kể từ khi họ còn nhỏ. Nhưng lạ một điều là Sasuke chẳng bao giờ cảm thấy tức giận mỗi khi Naruto không gọi mình là bệ hạ như nhiều người khác. Tất nhiên, ngoại trừ Miyura và Naruto, không ai được phép gọi thẳng tên chàng như thế. Nhưng...thực ra, vẫn còn một người có đặc quyền như vậy
Một người vô cùng bướng bỉnh, quậy phá không thua gì Miyura. Một người mà khi đã say thì không biết sợ là gì hết, kể cả chàng. Một người mà đến cả Sasuke cũng dám châm chọc. Một người mà khi cười, nụ cười đó còn rạng rỡ hơn cả vầng thái dương, trong sáng như giọt nước.
Và chính nàng
Là người làm trái tim chàng rung động
Sasuke bỗng quay nhìn phía sau, đôi mắt mã não lạnh băng bắt gặp đôi mắt lục bảo ấm áp của nàng. Hai ánh mắt giao nhau rồi như bị khóa chặt lại, không rời. Cho đến khi Sakura phá vỡ nó bởi nàng quay mặt đi, cảm thấy xấu hổ và lúng túng khi nhìn vào ánh mắt chàng. Chính vì điều đó đã làm nàng không nhìn thấy được nét mặt Sasuke dịu lại, ôn nhu nhìn Sakura.
- Bệ hạ, thần có một thứ muốn ngài xem qua, xin đi theo chúng thần.
Tenten lên tiếng làm Sasuke rời mắt khỏi Sakura để hướng về phía nàng, nét mặt trở nên nghiêm túc như cũ. Đôi mắt sắc bén quan sát sắc mặt Tenten, chàng khẽ nhếch mép khi nhìn thấy nàng cười mỉm. Biết là việc quan trọng, chàng cũng không chần chừ nữa mà bước đi ngay cùng ba người họ, bỏ mặt Sakura vẫn còn đứng ở đó.
Nhưng rồi Sasuke bỗng khựng lại, dường như đã quên mất điều gì đó rất thú vị. Chàng quay lại nhìn Sakura bằng ánh mắt thích thú, môi nở nụ cười ma mị làm nàng dựng tóc gáy, cảm thấy như một mối nguy hiểm to lớn đang đến gần.
Sasuke chậm rãi nói, trong âm sắc nghe có vẻ rất vui thích:
- Còn cô gái này, ta muốn cô ta sẽ phải làm tất cả những việc mà một cung nữ phải làm trong doanh trại này. Một trong ba các ngươi, hãy đưa cô ta đi.
" Tất cả công việc? Một mình mình thôi ư?"
Sakura thầm kêu khổ trong bụng khi bị Sasuke 'tuyên án' như thế. Nàng khẽ mím môi, cảm giác bất mãn và tức giận chợt dấy lên trong lòng khi nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Sasuke, dường như hắn ta rất vui khi trừng phạt nàng theo cách này. Cả một doanh trại thế này thì có biết bao nhiêu việc phải làm, mười cung nữ còn không làm xuể huống hồ gì chỉ có một mình nàng. Nhưng Sakura tự trấn an mình, nàng hứa với lòng sẽ không bao giờ khuất phục tên này, phải mạnh mẽ để cho hắn ta thấy bản lĩnh của nàng.
- Thần sẽ đưa cô gái này đi.
Nàng giật bắn người khi nghe thấy giọng nói của Naruto, tròn mắt ngạc nhiên nhìn chàng. Mắt lục bảo nhìn thấy được sự thích thú trong đáy mắt xanh màu đại dương đó, cộng thêm nụ cười mỉa trên trên môi làm Sakura chợt nổi đóa. Lại gì nữa đây? Thêm một người muốn châm học nàng nữa hay sao? Cái số nàng đúng là khổ mà, gặp toàn phải chuyện xui xẻo. Hết bị Sasuke phạt làm việc, bị giễu cợt thì nay lại đến Naruto cũng muốn chọc điên nàng lên.
Nói chung, tất cả đầu dây mối nhợ, dây mơ rễ má gì gì đó đều do Sasuke mà ra cả, nếu không phải hắn ta bắt nàng đến đây thì.... Mà khoan, giờ không phải lúc để Sakura trách người trách mình, cái đáng quan tâm hơn là nàng phải lo đối phó với Naruto - con sói hoang đang nhìn miếng mồi béo bở của nó. Nghĩ tới đó, nàng chợt rùng mình.
Và, một điều phải làm nàng chú ý, chính là cái hàn khí đang tỏa ra từ người đứng trước nàng, Sasuke.
Sasuke, từ đầu đã nhìn thấy rõ sự phấn khích ẩn hiện trong ánh mắt của Naruto khi cậu ta nhìn Sakura, chàng hiểu rõ điều mà cậu ta muốn nhưng vẫn không chấp nhận được việc đem tình cảm vào công việc, Sasuke thực sự đã nổi giận và chàng không phủ nhận điều đó. Nhưng...điều mà Sasuke không muốn thừa nhận, chính là sự phẫn nộ đang dâng trào, chàng có thể phủ nhận nó, nhưng không thể lừa dối trái tim. Tựa như, tựa như chiếc hộp khóa chặt tình cảm của Sasuke đang dần bị phá vỡ, chiếc chìa khóa thất lạc bấy lâu nay cuối cùng đã tìm thấy.
Và, người nắm giữa chiếc chìa khóa đó, không ai khác chính là Sakura, cô gái kì lạ đã gặp gỡ chàng trong khu rừng ngày định mệnh ấy. Chính sự định mệnh này đã tạo ra một bước rẽ thật lớn cho trái tim chàng. Cho đến tận bây giờ, Sasuke mới hiểu được rằng mình đã phạm một sai lầm quá lớn, chàng đã sai từ lúc đưa nàng về hỏa quốc, sai khi để nàng ở bên cạnh mình, và sai khi đêm đó đã để cho lí trí bị lấn áp, bị vẻ đẹp cùa nàng mê hoặc.
Mọi chuyện...
Có lẽ nào đã đi quá xa rồi chăng?
Âu cũng là do số mệnh đã sắp đặt, sắp đặt số phận nghiệt ngã cho cả ba người. Vòng tròn số mệnh sẽ không bao giờ ngừng lại, nó sẽ dẫn dắt tình cảm đi xa hơn, cao hơn, đến một giới hạn nào đó mà ngay đến cả Sasuke cũng không thể ngăn lại được.
Nhưng ngay bây giờ, ngay tại đây, chỉ cần cố gắng, Sasuke vẫn có thể cứu vãng được tất cả. Cái siết tay của chàng ngày càng chặt hơn như muốn dồn nén tất cả những rung động của mình vào đó, bóp chặt lại để vỡ tan thành từng mảnh bụi trong tâm thức. Khóa chặt nó lại theo từng lớp khóa trong trái tim, để mãi mãi không có ai có thể chạm tới được sự mềm yếu trong chàng.
Và tất nhiên, Sasuke phải cắt đứt tất cả những tình cảm của cô gái kia, phải để Sakura thấy được mặt tối tăm nhất trong con người chàng để không còn vươn vấn gì nữa.
Mắt mã não nhìn mắt xanh đại dương với vẻ thờ ơ, không mấy quan tâm về chuyện mà Naruto nói. Sasuke chỉ bước nhanh qua chàng, trong mắt ánh lên sự lạnh giá đến mức khiến Naruto như muốn đông cứng, chàng hờ hững đáp:
- Tùy ngươi.
Trong khoảnh khắc, Sakura cảm thấy như có một con dao đang cứa sâu vào ngực nàng, đau buốt. Nàng thấy trái tim rất đau, đau lắm, cảm giác thất vọng và hụt hẫng như bóp nghẹn trái tim nàng. Phút chốc, sự tươi sáng trong mắt Sakura dần biến mất, thay vào đó là một màu xám tro buồn bã, tan úa, tựa như cái sức sống mãnh liệt trong người nàng đã dần lụi tàn.
- Chúng ta đi.
Giọng nói ấm áp của Naruto hướng sự chú ý của Sakura về phía chàng, không chần chừ suy nghĩ, nàng bước nhanh về phía chàng, cúi mặt xuống, đôi mắt lục bảo u buồn thất thần nhìn vào khoảng không vô định, không buồn nhìn Naruto một cái, cũng không nhìn về phía Sasuke. Sakura chẳng cảm nhận được gì hết, chỉ có bóng tối đang bao phủ trái tim lệ máu của nàng.
Hai con người...
Đi trên hai đoạn đường khác nhau
Đau khổ...
Nước mắt...
Họ sẽ lựa chọn...
Đón nhận nó...
Hay tiếp tục lừa dối trái tim?
(Còn tiếp)
16/2/2012, 2:13 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 182
Tổng số bài gửi: 72
Ox/Bx: Độc thân
Status: thi xong rùi khỏe quá hoho free time ^.^
Được Cảm Ơn: 3
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
bạn viết hay lắm phát huy típ nha
16/2/2012, 2:18 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 624
Tổng số bài gửi: 237
Ox/Bx: Độc thân
Status: học-học nữa-học mãi
Được Cảm Ơn: 6
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
oa phục sát đất luôn .Ước gì mình cũng học giỏi văn như bạn hjxxxxxx
19/2/2012, 12:49 am
Hoàn Thành NV:
Ryo: 6346
Tổng số bài gửi: 618
Ox/Bx: Độc thân
Status: Planta seed of friendship,reapa bunch of banppiness
Được Cảm Ơn: 48
My Item:
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
gaaraofthesand1996 đã viết:
spam icon rồi pạn
Hanake đã viết:
dài thế
spam rồi viết trên 3 từ nhé bạn
19/2/2012, 12:10 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 6
Tổng số bài gửi: 4
Ox/Bx: Độc thân
Status: Khóc quá nhiều
Được Cảm Ơn: 0
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
thỏ viết hay nhở =)) tương lai sẽ viết như thỏ từ trước tới giờ mới chỉ viết cho YunJae
20/2/2012, 10:08 am
Hoàn Thành NV:
Ryo: 15
Tổng số bài gửi: 7
Ox/Bx: Độc thân
Status: Rock-Lee,tui là Mem rất nhiệt tình,sôi nổi!
Được Cảm Ơn: 0
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
uuhm,xem cũng được đó!!!!
20/2/2012, 10:23 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 624
Tổng số bài gửi: 237
Ox/Bx: Độc thân
Status: học-học nữa-học mãi
Được Cảm Ơn: 6
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
SaSuKe_Jeily đã viết:
thỏ viết hay nhở =)) tương lai sẽ viết như thỏ từ trước tới giờ mới chỉ viết cho YunJae
có được không đó ông anh
22/2/2012, 10:21 am
Hoàn Thành NV:
Ryo: 79
Tổng số bài gửi: 50
Ox/Bx: Độc thân
Được Cảm Ơn: 1
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
ngồi viết cái này chắc lâu lắm nhỉ
22/2/2012, 2:36 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 182
Tổng số bài gửi: 72
Ox/Bx: Độc thân
Status: thi xong rùi khỏe quá hoho free time ^.^
Được Cảm Ơn: 3
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
tại sao chưa ra chap mới nữa hả bạn
22/2/2012, 3:18 pm
Hoàn Thành NV:
Ryo: 194
Tổng số bài gửi: 66
Ox/Bx: Độc thân
Status: Chủ nghĩa độc thân muôn năm!!!!
Được Cảm Ơn: 19
Tiêu đề: Re: Định Mệnh (SasuSaku)
p/s: tks everybody very much, love Moaw!moaw!:X:X:X
Next chapter!!!
Lững thững bước từng bước bên cạnh Naruto nhưng dường như tâm trí Sakura không để tâm đến chàng. Nàng chỉ lặng lẽ bước đi cạnh Naruto, không nói gì, cứ như nàng đã đắm chìm vào khoảng không gian của riêng mình mà không một ai có thể chạm tới. Nhưng, sâu trong đáy mắt lục bảo lại thoáng nét buồn bã đến não lòng, gương mặt xinh xắn không một chút vui tươi hay chỉ đơn thuần là sự tức giận. Tất cả chỉ là một màu xám ảm đạm, vô cảm vây chặt lấy nàng.
" Tại sao? Nó lại...đau như vậy chứ? Tại sao?"
Sakura thầm tự hỏi trái tim mình, nàng không hiểu, lí do gì đã khiến tim nàng nhói đau như bị bóp chặt, dù chỉ là thoáng chốc nhưng từ trước đến giờ nàng chưa bao giờ cảm thấy như thế. Phải chăng nó đau khi cảm nhận thấy sự thờ ơ, hờ hững của Sasuke đối với nàng, hay là vì sự cô độc, buồn tủi của một cô gái còn quá non nớt ở thế giới xa lạ này? Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập trong đầu Sakura hệt như một mớ bòng bong lộn xộn, không có lối thoát.
Dù có đau đớn thế nào, dù có buồn tủi đến bao nhiêu đi nữa, thì sâu thẩm trong tâm thức của Sakura, nàng vẫn có thể từa tựa nhận ra thứ cảm xúc luôn luôn trỗi dậy trong trái tim mình mỗi khi gặp Sasuke. Có một chút phấn khởi, một chút thú vị và dỗi hờn trẻ con. Kì lạ! Sakura chẳng thể nào hiểu nổi tình cảm của chính mình, nó thật rắc rối. Nhưng dù sao, ở một góc nào đó của trái tim, Sakura sẽ không phủ nhận rằng nàng đã rung động trước Sasuke - người mà nàng ghét nhất, có lẽ vậy.
Và dường như...
Nàng cũng đã thích Sasuke mất rồi...
Ý nghĩ đó hiện lên trong đầu Sakura, rõ mồn một như ban ngày. Cảm giác đó...đều không phải là giả tạo, nó rất thực và luôn luôn trỗi dậy trong lòng nàng. Nhưng bất chợt, Sakura bỗng cười buồn, nụ cười bất cần như đang muốn chế nhạo chính trái tim ngu ngốc của nàng. Thật nực cười, thích ư? Nàng có tư cách gì mà thích một người thân phận cao quý như Sasuke chứ. Một bên là cung nữ thấp hèn, một bên là hoàng đế kiêu hãnh, chuyện đó...không thể nào!
Nghĩ lại thì, Sakura bỗng nhận ra, nàng và Sasuke, hai người hệt như bầu trời và mặt đất, hệt như hai hành tinh trong một quỹ đạo song song không bao giờ gặp nhau được.
Quan trọng hơn, dù muốn thì tình cảm này cũng không bao giờ có kết quả, nàng không thuộc về nơi này. Nàng và Sasuke sẽ không bao giờ đến được với nhau. Trừ phi, vận đổi sao dời, đất trời biến chuyển, nếu không, Haruno Sakura vẫn sẽ trở về thế giới của chính mình, nhất định như vậy.
Nhưng còn...tình cảm này? Nàng phải làm sao đây?
Thôi thì...cứ đặt nó ở trong một góc thật sâu của trái tim và giữ mãi nó trong lòng, để không ai biết được tình cảm này, không ai cả.
Thở hắt ra một tiếng, Sakura khẽ ngước nhìn lên bầu trời xanh cao rộng, nơi có ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua đáy mắt lục bảo đang u buồn. Nhưng phút chốc, mắt lục bảo đã tươi sáng trở lại, sức sống của một đóa hoa kiên cường đã trỗi dậy trong nàng. Sakura không buồn nữa, thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng, nàng không muốn mình cứ tiếp tục rơi vào cái vòng lẩn quẩn rắc rối này để rồi lại đau vì nó. Có lẽ, số phận oan nghiệt đã an bày như vậy rồi.
- Bầu trời hôm nay có gì đẹp mà nàng cứ nhìn mãi thế Sakura?
Sakura bỗng giật bắn người, giọng nói của Naruto kéo phăng nàng ra khỏi cái thế giới khép kín của riêng mình. Từ nãy đến giờ nàng cứ lo suy nghĩ về mấy chuyện vẩn vơ mãi mà quên mất rằng có một người đi bên cạnh nàng. Sakura tức tối quay sang định cho chàng một ánh nhìn cảnh cáo vì đã phá tan đi thời khắc bình yên nhất trong ngày của nàng thì chợt bất ngờ khi thấy Naruto đã đứng sát bên cạnh mình từ lúc nào. Ánh mắt cũng nhìn theo hướng nhìn của nàng lúc nãy về phía bầu trời, mái tóc vàng óng ánh lòa xòa dưới ánh mặt trời làm nàng chói cả mắt, bất giác phải khiến Sakura nheo mắt lại đầy khó chịu.
Như một bản năng đã có từ trước, Sakura vội nhảy tránh sang bên cách xa Naruto một khoảng, mặt mày vẫn nhăn nhó trông rất khó coi, nàng tiếp tục bước đi mà không thèm nhìn chàng hay nói gì cả, ít nhất là lúc này, Sakura thực chẳng muốn cãi vã với Naruto.
Nhưng sự bình tĩnh của Sakura hôm nay quả thực lại trở thành công cóc. Naruto thì không nghĩ thế, chàng lấy làm lạ và lại ngạc nhiên trước hành động im bặt của Sakura. Bình thường, nếu chàng châm chọc như thế thì đã sớm bị nàng 'nả pháo' vào mặt liên tiếp rồi. Chàng thấy mất hứng thú khi Sakura chẳng đá động gì đến lời nói của chàng như thế, thật chẳng giống Sakura bướng bỉnh mà Naruto từng biết chút nào.
Haizz, chắc chuyện này chưa đủ liều lượng khiến Sakura nổi điên lên thì phải. Naruto nghĩ thế, nở một nụ cười ranh mãnh rồi nhìn về phía nàng, tiếp tục đâm chọc thêm một câu:
- Ái chà chà, không hiểu ta bị mắc bệnh truyền nhiễm gì mà Sakura lại tránh như tránh tà thế nhỉ?
- Không gì cả!!!
Chưa đầy ba giây sau, Naruto đã nhận được đòn 'nả pháo' của Sakura dành cho mình, cộng thêm một ánh nhìn giận dữ từ nàng. Dường như nó rất hữu hiệu khi làm Sakura giảy nãy cả lên, nàng quay lại nhìn chàng bằng ánh mắt hình viên đạn nẩy lửa, thực sự là Sakura đã có ý nghĩ thoáng qua rằng sẽ bay lại đấm cho cái tên kia một phát. Nhưng nàng đã cố kiềm chế bản thân mình, đấm ngay-vào-mặt một tướng quân tại doanh trại này, dù gì cũng là một hành động tự rướt họa vào thân.
Nhưng nàng lại càng tức điên thêm khi nhìn thấy gương mặt thích thú của Naruto lúc đó, hắn ta đang nhìn nàng mà cười hề hề trông rất bình thản, nét mặt y như người chả có tội gì. Tức, tức, tức, lúc đó trong đầu Sakura chỉ nghĩ được có vậy, nàng thật muốn bùng nổ như ngọn núi lửa ngay tại đây để hả cơn giận. Chợt nàng lại giật mình khó hiểu, lòng nhất thời bối rối khi thấy Naruto nhìn nàng ôn nhu và mỉm cười dịu dàng, đôi mắt sâu thẩm như chứa cả bầu trời xanh rộng.
- Đây mới đúng là một Sakura mà ta từng biết.
Naruto nhẹ giọng nói, chàng tiến gần về phía Sakura và nhìn sâu vào ánh mắt lục bảo trong suốt của nàng, tưởng như có thể nhìn thấu cảm xúc trong đáy mắt. Chàng hài lòng về điều mình vừa làm và dường như một tia thích thú xuất hiện trong ánh mắt đó. Có cái gì đó rất mãnh liệt, thôi thúc Naruto làm điều này mà không cần suy nghĩ. Nó như một bản năng đã được rèn luyện từ lâu, chàng chỉ biết rằng mình không thể để cô gái bẻ nhỏ đó phải u buồn, không để nàng phải chịu bất cứ một tổn thương nào, đóa hoa kiều diễm đó không đáng để bị bóng tối làm úa tàn. Trái tim lẫn tình cảm của Naruto, liệu nó còn dẫn dắt chàng đi tới đâu nữa đây.
Giống như một người...
Chàng cũng muốn đôi môi đó luôn mỉm cười
Đến lúc này, khi mà Sakura đối diện với ánh mắt dịu dàng của Naruto, nàng mới chợt hiểu ra ý nghĩa việc chàng vừa làm. Ánh mắt lục bảo phút chốc trở nên vui vẻ trở lại, long lanh từng giọt nước nhỏ bé, màn sương mờ đục buồn bã và cả ngọn lửa cháy trong mắt nàng bỗng biến mất, bất giác Sakura thấy cảm kích chàng vô cùng. Nàng chợt phì cười thành tiếng, tiếng cười khúc khích lan tỏa vào trong không gian khiến mọi vật cũng muốn vui lây, xua tan đi mọi sự im ắng trong khu rừng này.
Đoạn, Sakura ngước lên nhìn Naruto, nàng lại bật cười khanh khách rồi nói:
- Thật là...cách chọc cười người khác của ngài...đặc biệt thật đấy...Nhưng... - Sakura bỗng quay đi, ngước mắt nhìn lên bầu trời vời những tán lá xanh đang tung tăng nhảy múa, môi chợt mỉm cười - ...dù sao...cũng đa tạ, Naruto-sama.
Giọng nói thanh thanh hòa lẫn vào tiếng gió vi vút thoảng qua trong không gian của hai người, gió mơn man trên làn da mịn màn, khẽ vuốt ve mái tóc màu đào của nàng khiến chúng tung bay trông như những dãy lụa hồng phất phơ trong làn gió. Nụ cười đẹp mê hoặc thoắt ẩn hiện trong từng lọn tóc, khiến nó trở nên huyền bí, mờ ảo tựa ánh trăng mờ nhạt thấp thoáng sau những cụm mây màn bạc.
Dù không nhìn thấy được gương mặt Sakura, nhưng Naruto biết chắc rằng, nàng vẫn đang mỉm cười, mỉm cười vì chàng. Dõi theo từng lọn tóc dài của Sakura khẽ bay bay lướt trên cơn gió cùng váy áo đong đưa theo từng bước chân nhịp nhàng, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của nàng, mỏng manh như thể chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua cũng có thể khiến cô gái ấy tan biến, lòng chàng bỗng trào dâng một cảm xúc lạ. Chàng muốn được chạm tay vào suối tóc mượt mà đó, muốn được ôm chặt cô gái ấy trong vòng tay mạnh mẽ của mình, bảo vệ nàng khỏi mọi điều đau khổ trên thế gian này. Để nàng mãi mãi không rời xa, mãi không biến mất khỏi cuộc đời chàng.
Dù biết...
Ái tình là cạm bẫy, là khổ đau...
Nhưng..
Chỉ cần được ở cạnh nàng..
Thì ta tình nguyện dấn thân vào..
---------------------
"Ọc..ọc.c..c.c...c"
" Ôi trời ơi, cái bụng của mình."
Sakura tự thầm kêu khổ khi tiếng kêu quá quen thuộc đó vang lên, mà nguyên nhân chính là từ cái bụng 'đói meo' của Sakura bé bỏng tội nghiệp. Chỉ chờ có thế, Naruto đã bật cười ha hả hoài không thôi, giọng cười vui thích pha chút gì đó chế giễu , hành động này rõ ràng là đang 'cười trên sự đau khổ của người khác' và điều này làm Sakura phát cáu. Nàng lên giọng nghiêm nghị kèm theo ánh nhìn sắc lẻm dành cho Naruto:
- Chuyện này đáng cười lắm sao? Thấy một nữ nhi bụng đói đứng trước mặt mình mà không giúp gì thì chẳng đáng mặt quân tử đâu.
Câu nói của Sakura rõ là đang xỉ vả cái người đang cười chế nhạo nàng và cũng nhằm 'cảnh cáo'. Nhưng Naruto vẫn cười mãi, thậm chí là càng lớn hơn, chảy cả nước mắt khi nghe thấy câu nói của nàng. Được một lúc sau, khi cảm nhận thấy cái sát khí lạnh toát phát ra từ người Sakura cùng ánh mắt như muốn 'băm' chàng ra thành trăm mảnh thì Naruto mới dần lấy lại sự nghiêm túc. Chàng cố nhịn cười, hắng giọng nói:
- Đừng lo, nàng sẽ sớm được đi 'giải quyết' cái bụng của mình thôi. Nhưng trước hết, nàng sẽ phải chịu khổ một chút vậy.
Nói đến đây, Naruto lại bật cười khe khẽ nhưng rồi lại cố kìm lại, nát mặt giả nghiêm túc trong thật chẳng giống một Naruto ngày thường chút nào. Còn Sakura thì cứ ngẩn người ra đó, không hiểu mấy về câu nói của chàng. Đang còn mãi suy nghĩ thì bỗng chiếc mũi 'siêu' thính của Sakura ngửi được mùi thức ăn thơm lựng, nàng nhìn xa xa, thấy Naruto đang dắt nàng đi về hướng một căn lều nhỏ nằm phía sau hai căn lều rất lớn mà nàng đã thấy lúc vừa mới đến. Càng đến gần, mùi thức ăn càng rõ hơn, tất cả cứ thay nhau xồng xộc vào mũi Sakura khiến cái bụng nàng càng 'biểu tình' dữ dội hơn nữa.
Trong chốc lát, nhiều dây noron thần kinh của Sakura liên kết lại với nhau tạo thành một chuỗi những dữ liệu trong đầu nàng và khiến Sakura mập mờ nhận ra được hàm ý trong câu nói của Naruto.Mặt nàng bỗng đần cả ra, miệng lấp bấp:
- Ch-chẳng lẽ là...
Naruto nhìn nàng cười tươi trước khi đưa tay vén tấm bạc lên trước cửa lều lên. Đập ngay vào mắt Sakura là quang cảnh một gian bếp với nhiều người đang hối hả làm việc nào là xào, nấu, nhặt rau, dọn bát đĩa....chắc là để chuẩn bị buổi trưa cho các binh lính ở đây. Tất cả người ở đây đều là nữ và họ rất lành nghề, nhưng đôi bàn tay cứ thoăn thoắt làm việc không ngơi khiến Sakura hoa cả mắt trước cảnh tượng này.
Nhưng điều làm nàng 'trợn mắt há miệng' nhất lại chính là một bàn thức ăn thật lớn với bao nhiêu là món ăn đang tỏa mùi thơm nghi ngút. Sakura đánh ực trong miệng, chỉ muốn lao tới ngay để đánh chén hết chỗ thức ăn đó. Nhưng Sakura không thể nào làm thế được vì một cung nữ như nàng mà lại làm như thế thì còn ra thể thống gì, chưa nói việc còn bị phạt. Vả lại Naruto không tốt đến nỗi dẫn nàng đến nhà bếp để mà 'giải quyết' cái bụng.
Và suy đoán của nàng chỉ có thể là....
Naruto sau khi nói chuyện gì đó với một người phụ nữ trung niên có thân hình mập mạp, chắc có lẽ là trưởng bếp, thì liền đi cùng y đến chỗ nàng. Sakura chả nghe thấy họ nói gì, chỉ biết rằng bà ta nghe xong thì cười vui vẻ, nét mặt tươi roi rói và cúi đầu chào Naruto, trông rất cảm kích. Nàng chợt cảm thấy ghét Naruto vì cái nụ cười tươi vui đến độ thản nhiên như chả biết chuyện gì của chàng, cộng với ánh nhìn chế giễu và có chút thương hại, có lẽ vậy. Khiến nàng muốn đá cho hắn một cú.
- Sakura, từ bây giờ người này sẽ phân công việc cho nàng. Mọi người ở đây đều sẽ phải cùng nhau phục vụ cho bữa trưa của binh lính trong doanh trại này, tất cả là 300 người. Vì thế ta mong nàng sẽ mau chóng thành thạo việc.
Ngừng một lát, quan sát nét mặt đang vô-cùng-nhăn-nhó của Sakura, Naruto nói tiếp:
- Tất nhiên, mọi người cũng sẽ được dùng bữa nhưng...phải chờ sau khi phục vụ binh lính và bệ hạ trước đã.
Nói xong, chàng nhìn Sakura và cười hì hì trông rất thích thú. Dù biết nàng sẽ tức đến chết nhưng cũng phải để cô gái này chịu khổ đôi chút, một phần vì đó là ý muốn của Sasuke, phần còn lại là...phần đen tối trong chàng muốn thế. Phải để Sakura biết được cảm giác thế nào là 'cá đã nằm trong miệng mà lại nhảy ra'. Cái bản tính cứng đầu của nàng cũng nên được mài dũa lại rồi.
Còn Sakura tội nghiệp khi vừa nghe câu nói của Naruto thì y như rằng 'sét đánh ngang tai, đất trời sụp đổ'. Làm sao mà nàng có thể chịu nổi việc này chứ, nhịn thôi đã đành, thế mà lại còn phải nhìn người khác ăn trong khi mình đang đói nữa chứ, đây đúng là cực hình mà.
Sakura quắt mắt nhìn Naruto hình viên đạn lửa, nàng tức muốn chết cũng không thể 'nả pháo' vào mặt chàng như lúc nãy. Cái khuôn mặt 'ngây thơ' đó giờ đang nhìn nàng y hệt một con mèo tội nghiệp mà cười cười vui vẻ. Hậm hực, nàng quay phắt đi, hùng hổ tiến về phía mọi người với gương mặt quyết tâm để làm công việc của mình, mặt kệ cho Naruto cười đi nữa. Sao chứ? Chỉ là chút công việc đơn giản thôi mà, có gì phải sợ nào. Người ta nói 'muốn ăn phải lăn vào bếp', giờ nàng cũng phải 'lăn' vào đây để được no bụng thôi, chỉ cần cố gắng kìm chế mình lại thì chắc chắn là...nàng sẽ nhịn được thôi.
"Nhất định, nhất định mình sẽ làm được." - Sakura đánh ực trong miệng khi đi qua chỗ thức ăn hấp dẫn đó, thầm kêu khổ.
Nghĩ đến đây, Sakura liền xắn tay áo 'lăn' ngay vào bếp bằng một tốc độ khiến người ta nhìn trân trối, chỉ biết lấy làm bó tay trước cô nàng này.
Nhìn cảnh tượng đó, Naruto không thể nào kìm được, chàng chợt bật cười thích thú, ánh mắt xanh rộ lên những niềm vui thích thật khó tả. Rất may là không gian trong đó khá ồn ào và mọi người đang chú tâm làm việc nên cũng chả ai nghe thấy tiếng cười ha hả của chàng. Thái độ của Sakura, vừa làm vừa 'nghía' đến chỗ thức ăn trên bàn khiến chàng tức cười muốn chết, trông nàng ta y như một con mèo nhỏ tội nghiệp đang nhìn con cá trước mặt nhưng lại sợ không dám vồ lấy vậy.
Chợt, Naruto gửi đến nàng một cái nhìn dịu dàng cùng nụ cười cảm mến rồi quay mặt bước đi, trong lòng vẫn còn lưu lại chút luyến tiếc.....
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc. * Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết. * Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài